Sidecar có xuất xứ từ xứ sở sương mù với cái tên Solo Bike
và phát triển mạnh thời kỳ sau Chiến tranh Thế giới lần II vì có độ bền cao,
thích hợp với mọi địa hình, công suất lớn, khả
năng chuyên chở tốt, tốc độ 120km/giờ và đi rất an toàn. Khi phát-xít Đức bại
trận, toàn bộ dây chuyền sản xuất của hãng BMW thuộc về Hồng quân Liên Xô (cũ)
như một chiến lợi phẩm. Sau đó, những chiếc xe Sidecar loại M66, M67, Dnepr, Ural lần lượt ra đời tại Liên Xô (cũ) trên dây
chuyền của BMW. Hầu hết các nhãn hiệu sản xuất xe máy hàng đầu như BMW, Harley
Davidson, Gold Wing, Kawasaki, Yamaha... đổ xô vào sản xuất dòng xe đang thống
trị này, song chỉ có hai đại gia BMW và Harley Davidson là được tín nhiệm nhất,
cả về kiểu dáng và chất lượng.
Lần đầu tiên tôi được ngồi trên 1 chiếc Sidecar cũng là rất
“bất chợt”, đó là chiếc xe của anh bạn làm design nhưng rất đam mê sưu tầm mấy
thứ đồ có đính chữ “cổ”. Hôm đó 2 anh em có việc phải đi cùng nhau, rồi ổng hứng
thú rủ rê ‘đi thử tình yêu của anh không?’, thế là gật đầu luôn rồi leo phắt
lên ghế bên ngồi rất vênh váo.
Cảm giác thật là thú! Như kiểu bạn được ngồi trên một chiếc
xe hơi mui trần vậy! Phải tội cái “mui” đã bị bỏ và cái “trần” này hơi thấp 1 tẹo,
chiếc xe lao ra đúng giờ tắc đường nữa nên xăng xe bụi khói từ những chiếc xe gầm
cao cứ nhè mặt mình mà xả.
Với tiếng nổ lớn, đanh giòn của máy khoẻ - đúng tố chất “con
nhà lính” – chiếc xe đi đến đâu là dân tình ngoái nhìn theo đến đấy, Sidecar được
dùng chủ yếu trong quân đội, công an và ngành thể dục thể thao nên chẳng có mấy
người dùng. Một phần vì không được phép đăng ký, phần vì quá kềnh càng và hơi
khó điều khiển của nó, nhỡ không may đúng giờ tan tầm thì coi như là đi đứt!
Cũng may có nhưng đoạn phố vắng hơn, chiếc xe lao bon bon với
làn không khí mát lành lạnh của buổi chiều giông táp vào mặt. Hai anh em phải
hét thật to để có thể nói chuyện với nhau. Ông bạn kể về kỷ niệm mỗi lần tìm
mua một con xe gian nan và khổ sở như thế nào, rồi cái hạnh phúc không diễn tả
nổi bằng câu chữ khi được sờ nắn, được ngồi lái thử ra sao. Mua được về rồi lại
còn phải mang đi tút tát lại, từ màu sơn đến máy móc đều phải tự mình lùng sục
tìm mua, bởi những thứ ấy đều là hàng độc hàng hiếm. Lọ mọ tối ngày, chăm còn
hơn chăm con mọn. Để rồi khi “em” đã được sửa sang tươi mới, anh hãnh diện mang
“em” đi “khoe” với tất cả bạn bè, họ hàng làng xóm, đến nỗi vợ anh cũng đôi lúc
thấy chạnh lòng.
Rồi có những lần đang đi bỗng dưng “em” dở chứng, anh vội
quá nên đem “vứt” chỏng chơ bên lề đường rồi bắt xe ôm đi tiếp. Sang ngày hôm sau mới
thèm dắt ông thợ đến sửa sang, thế mà “em” không hề bị mấy anh nghiện vặt trộm
mất cái gì, dù là cái ốc vít!
Càng chơi sidecar, càng thấy tình yêu dành cho nó lớn lên
theo. Nhiều anh em bạn hữu còn lập hẳn một club riêng để chia sẻ và truyền đạt
cho nhau những kinh nghiệm chinh phục các “cô nàng” kiêu kì này. Nhiều người
còn gọi vui là “hội ngại chống chân”.
Nếu được cùng “em” ra ngoài thành phố, được trốn chạy khỏi
cái đông đúc chen chúc đầy nóng bức kia, mà vi vu phóng trên những con đường rộng
lớn, tôi đoan chắc bạn cũng sẽ không tài nào dứt nổi nó nữa!
Copyright @ 2006-2008 Caronline powered by ASC Giấy phép: Số 386/GP - BC của Bộ văn hóa - Thông tin, cấp ngày 20 tháng 12 năm 2006 434 - 461 Trần Khát Chân, Hai Bà Trưng, Hà Nội Tel: (844) 39761319 * Fax: (844) 39784083 * Email: caronline@fpt.vn